MÁY BAY GIẤY VÀ NỖI NIỀM GỬI GẮM ƯỚC MƠ


Có cô bé chơi trò xếp giấy
Xếp máy bay thả vào trời xanh!

(Đây là câu chuyện hư cấu) Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé nhỏ ở thị trấn nọ. Nhớ lúc chập chững bước đi, mọi người thường gọi cô bé là Mèo bởi cô ghét nước và sợ mưa. Chỉ cần lất phất vài hạt là cô đã không chịu ra đường rồi. Còn nếu có sấm sét hay trời gầm là như rằng cô sẽ khóc nếu ở một mình. Với cô những ngày mưa giông hay bão về là những ngày sống trong niềm sợ hãi và lo lắng. Cô không chỉ sợ cho riêng mình mà còn sợ cho cả mẹ, sợ cái bóng gầy gầy đội mưa trên chiếc xe đạp cà tàng, sợ cho ba trong những chuyến công tác mùa mưa bão. Sợ ai đó trong những người cô yêu quý phải lạnh vì cái áo mưa mỏng manh nào có che được hết người. Khi vào cấp một. Cô được mẹ đưa rước hai buổi đến trường. Tự dưng nỗi sợ xưa trong cô không còn nữa, lại đâm ra yêu thích mưa một cách mãnh liệt. Có những chiều sau khi mưa tạnh, mẹ dắt cô ra cánh đồng sau chợ, ngắm những cánh chuồn chuồn chao lượn dưới cầu vồng bảy sắc lung linh. Lúc đó mẹ bảo cô: "Đi qua mưa con sẽ thấy được cầu vồng". Sau khi ngắm thỏa thích, hai mẹ con lại ngồi xuống bên một khóm cỏ, mẹ lấy những tờ báo Công An mà ba đọc cũ ra xếp những chiếc máy bay giấy. 
"Máy bay giấy này để làm gì vậy mẹ?"
"Nó sẽ gửi những ước mơ của con đến bầu trời và cầu vồng. Khi con ngoan, vâng lời máy bay sẽ nói hộ con ước mơ, còn nếu con hư, không nghe lời bố mẹ thì máy bay sẽ nói với bầu trời con là đứa trẻ không ngoan."
Từ dạo ấy, mỗi khi làm được một điều gì tốt là tối cô lại xếp một chiếc máy bay thả trên bầu trời, bao giờ cô cũng tỉ mỉ xếp từng nét cố gắng để chiếc máy bay được xinh đẹp và bay cao. Cô vẫn hy vọng rằng máy bay kia sẽ có thể nói hộ mình những ước mơ và sẽ giúp cô thực hiện được điều ước ấy.

Chỉ là vì những ước mơ tuổi thơ kia, vì muốn chúng thành sự thật mà từng ngày cô cố gắng học chăm, ngoan ngoãn nghe lời thầy cô và bố mẹ để rồi tối trong niềm vui nho nhỏ lại tỉ mỉ xếp từng chiếc máy bay. Cũng có những cánh máy bay quá nhẹ vừa mới bay được chút là chao đảo rớt xuống ngay. Cũng có những chiếc bay được khá xa nhìn cứ như đang đến với bầu trời. Lớn dần, cô hiểu được là máy bay giấy chẳng thể nào chạm được bầu trời, vậy mà với một niềm tin nho nhỏ những khi được điểm mười, làm được điều tốt cô lại thả một chiếc máy bay như thể trao một niềm hạnh phúc cho những người xung quanh và tìm những điều tốt đẹp cho riêng mình. Đến một ngày, anh trai cô - một người luôn im lặng lúc buồn cùng cô chia sẻ những niềm vui và thế là hai anh em cùng nhau xếp máy bay giấy. Anh trai chỉ cô cách xếp những chiếc máy bay có hình thù khác nhau, anh bảo cô: "Máy bay cũng có rất nhiều cách xếp, như cuộc đời này có rất nhiều con đường cho em đi". Anh cũng giúp cô có thêm một niềm vui be bé là thả diều, cùng ngồi một cánh đồng ngắm nhìn cánh diều bay cao với bao hy vọng được khắc ghi: "Máy bay cuối cùng cũng sẽ bay, dẫu nó có chao đảo, dẫu có mất thăng bằng thì cuối cùng nó sẽ đến với bầu trời, một cơn gió đi một cơn gió khác sẽ đến như giữa cuộc đời này một cánh cửa đóng, một cánh cửa khác sẽ mở". Đến nay bài học ấy cô vẫn ghi khắc nơi trái tim, luôn là câu nói mọi khi cô gục ngã. Và cô cũng hiểu rằng: máy bay bay được chẳng phải chỉ do gió mà là do chính nó thôi.
Thoáng chốc cô đã chạm tuổi hai mươi, theo lời giảng, những bài học trên lớp khiến cô hiểu ra rằng máy bay giấy chẳng thể nào giúp cô chở ước mơ, đó chỉ là điều mẹ làm để giúp cô có thêm niềm tin và hạnh phúc mà thôi.  Từ đó, cô không lấy việc xếp máy bay giấy là việc nhất thiết phải làm nữa và cô bỏ luôn cái việc cứ gục ngã là lại ước mơ. Tất cả những ký ức về máy bay nhỏ, con diều và một người anh đã cùng cô chia sẻ niềm vui được đóng gói vào một góc nhỏ trái tim. Cuộc sống với cô dần trở thành một con đường gồ ghề khó đi, cô nhìn ra khuôn mặt của cuộc đời, trước mặt cô là bao sóng gió, thử thách, cô cần phải học cách bước qua từng khúc quanh. Cô bé yêu máy bay giấy năm xưa vì thế mà trưởng thành, không còn mơ mộng và dám đối mặt với thực tế. Thế nhưng cũng vì quá mệt mỏi mà cô cứ ước còn hoài cái tuổi hai buổi đến trường, được sống với niềm vui cỏn con của bạn bè, thầy cô mà chẳng phải lo đến mặt trái của đồng tiền. Từng ngày qua, cô vẫn sống thế, lánh xa cuộc đời, trốn một góc nhìn thời gian trôi, thờ ơ với ganh đua, bon chen, lọc lừa. Cô sống mà chỉ biết gật đầu chấp nhận những gì người ta nói dù đó là lời nói dối, chưa bao giờ cô phản đối hay trả lời ai điều gì. Với cô như thế là bình yên. Có phải là bởi vì máy bay đã đáp nên cô mới bình yên như thế?
Một chiều, khi đi học về cô bắt gặp những chiếc máy bay giấy được thả xuống từ hiên nhà bên đường. Cô nhìn về phía máy bay thấy một cô bé tóc hai chùm tròn xinh, cô bé mặc chiếc áo đầm hồng khá đáng yêu. Xung quanh em là một số tờ giấy báo và những chiếc máy bay nho nhỏ. Nhìn những hình ảnh xa lạ này, cô bé kia nào có quen biết gì cô. Ấy thế nhưng sao cảm giác thân quen đến lạ, những hình ảnh ngày xưa, những ước mơ cũ từ đâu đó theo chiếc máy bay giấy về lại trong cô. 
"Chào cô bé, em đang thả máy bay giấy à?"
"Em đang thả giấc mơ bay ạ."
"Làm sao mà em biết được máy bay giấy sẽ giúp em thả ước mơ?"
"Dạ ngoại em bảo là máy bay giấy sẽ chở ước mơ em đến với bầu trời xanh."
"Thế em muốn gửi đến ai trên bầu trời kia nè?"
"Em muốn gửi ước mơ này đến với ông ngoại. Bảo rằng ở đây em rất ngoan và ước rằng gia đình em sẽ mãi mãi hạnh phúc."
"Ước mơ em chỉ thế thôi sao?'
"Dạ ngoại bảo không được tham nếu mà tham lam thì điều ước sẽ không thành hiện thực đâu."
Bé con hồn nhiên trả lời những câu hỏi của cô, nhìn vào bé như thể cô thấy mình trước kia - cũng là một cô bé có niềm tin nơi máy bay giấy và ước mơ. Chia tay cô bé, cô chạy vòng công viên với những hình ảnh ngày cũ và cuộc trò chuyện ngắn ban nãy, bất giác cô nở một nụ cười - nụ cười cho hạnh phúc thật sự và cô mong rằng cô bé kia cũng được hạnh phúc. Và cô chợt hiểu ra rằng: ta vẫn có quyền đặt niềm tin vào đâu đó miễn sao thấy rằng cuộc đời này ta được niềm vui và hạnh phúc. Rồi cô lại giật mình bởi những điều ước của mình từ trước giờ đều quá ích kỷ, cô chưa bao giờ vì người khác mà ước cả. Những ước mơ từ ngày tấm bé đến nay dường như chỉ là hạnh phúc cá nhân, chưa một lần nào cô ước gia đình êm ấm và người người được hạnh phúc. Cô tự hỏi lại rằng: có phải vì những điều ước là do cô mưu cầu quá nhiều cho cá nhân nên chưa được đến bầu trời hay không? 
Chiều hôm nay thầy giáo bận nên cô được nghỉ. Dùng bữa cơm chiều xong, cô chạy lên ban công nhà, ngồi hí hoáy xếp chỉnh chu một chiếc máy bay giấy xong chạy xuống nhà bảo muốn cùng mẹ thả chiếc máy bay này và điều ước của nó là mong cho tất cả mọi người trong gia đình sẽ luôn luôn vui vẻ và hạnh phúc. Cô tin rằng chiếc máy bay lần này sẽ vượt sóng gió và đưa tín thư của cô đến với trời cao.


Còn bạn? Bạn sẽ viết gì vào máy bay giấy của mình?


             
💓 CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ XEM BÀI VIẾT!💓

Nhận xét